Ren Hang

Đầu tiên, xin lỗi các bạn bạn đọc chiêm tinh vì mình đã để ở đây một bài viết không phải chiêm tinh. Ba năm trước, với sự giúp đỡ của hai người bạn đáng mến, mình đã loay hoay dịch những dòng nhật ký này từ tiếng Trung sang tiếng Việt. Ban đầu, một phần nhật ký được đăng ở trang Facebook cá nhân của mình, bên cạnh sự đồng cảm thì nó cũng hứng chịu rất nhiều sự thóa mạ cả về hình ảnh lẫn nội dung, và cuối cùng thì bị/được gỡ khỏi FB. Hơn hai năm sau, mình đăng lại nó ở đâynền tảng duy nhất ngoài FB mà mình sử dụngkhông phải để tạo thêm một cú khuấy đảo, càng không phải xuất phát từ niềm tiếc nuối thời gian mà mình đã bỏ ra cho nó. Chỉ là có những sự hiện diện mà bạn muốn bảo vệ tuyệt đối trước thế giới này. Và những ghi chép của Ren Hang, đối với những con người nhất định, là một trong số đó.

Ghi chép của Ren Hang trải dài suốt mười năm từ 2007 đến 2016, tuy nhiên mình chỉ dịch khoảng hai phần ba, lại cắt bỏ khoảng một phần ba trước khi đăng tải. Sau đó: trang web renhang.org của ông không thể truy cập được nữa, toàn bộ bài dịch mà mình lưu trong máy tính không may cũng bị mất. May thay, có một trang FB, vì mục đích thu hút sự chú ý để bán hàng, đã đăng lại (chắc là) toàn bộ bài đăng của mình. Cuối cùng, thứ còn sót lại chính là những gì mà bạn sắp đọc dưới đây.

13.06.2007
Tôi là một con chim, không đầu chim, không cánh chim, không chân chim, không đuôi chim. Ai đối với tôi cũng đều có thể như đối với một quả bóng, đá qua đá lại.

08.06.2008
Thư gửi Zhou Yaohui:
Ai cũng là người đồng tính. Ai cũng có quyền bá chủ. Mỗi khuôn mặt đều được khảm nạm đặc trưng. Mọi trái tim đều được đặt trong thân thể bọc sắt. Mọi nụ hôn đều là chất độc mù quáng và mỗi cái ôm ghì là một buồng giam.

23.10.2008
Thư gửi Mian Mian và hồi âm của cô ấy

Mian Mian yêu quý,
Tôi phát bệnh trên tàu điện ngầm hôm qua. Mỗi người có một khuôn mặt màu đen. Họ trò chuyện trong đầu tôi, họ nói về tôi, nhưng tôi không nghe được lời nào. Tôi nghĩ rằng người ngồi đối diện tôi là tài xế chuyến xe. Ông ta ngồi đối diện tôi. Đầu tôi như muốn nổ tung bất cứ lúc nào, não bắn lên khuôn mặt ông ta, cả kính nữa. Đây là một chuyến tàu không người lái. Chuyện như thế này đã xảy ra bao lâu, tôi đều không thể nhớ được. Thật là tệ hại. Tất cả những câu chữ yêu thương của cậu, đôi khi chúng có thể cứu lấy tôi, đôi khi, bất kể ai cũng không giúp được tôi.

Bạn tôi ơi,
Không phải lúc nào tôi cũng có thể truyền sức mạnh cho cậu, giải quyết hay giảm bớt nỗi đau của cậu… Cậu có thể tìm đến bác sĩ, nhưng cách tốt nhất hãy là tụng kinh Phật. Cậu có thể đọc kinh Bát Nhã, hoặc đơn giản nhất là kinh A Di Đà… Hãy cố gắng. Tôi trông chẳng có gì để cứu cánh cái cảm giác trống rỗng này, tuy nhiên, nếu lùi lại từng bước một, chúng ta sẽ thấy bản thân đã sống vượt qua nỗi sợ hãi, vượt qua những lần muốn tự vẫn, vượt qua những lần mê sảng, hoặc vượt qua những cơn giận không thể kiểm soát. Vậy nên chúng ta phải tích cực sống, và giúp những người sống trong nỗi đau như ta. Bệnh tình tim của tôi ngày càng tệ. Mỗi chúng ta đều có những căn bệnh với sắc độ khác nhau. Chúng ta phát bệnh với thế giới này. Điều đó hoặc không là gì, hoặc phải cần giải quyết.

05.02.2010
Mọi cuộc đời đều thuần khiết. Tôi mừng rằng cuộc đời tôi là vết bẩn của riêng mình. Nhiều người có cuộc đời bị vấy bẩn bởi bàn tay người khác.

05.02.2010
Họ luôn muốn có thứ gì đó từ bạn. Đôi khi bạn tự nguyện cho đi, đôi khi bạn bị cưỡng lấy. Đôi khi, người bị tước đoạt là họ. Có khi xoàng xĩnh hơn, bạn muốn cho đi nhưng không ai muốn lấy phần.

05.02.2010
Tôi thức dậy vào buổi trưa và nghe tiếng chim hót bên ngoài cửa sổ. Nếu có một khẩu súng trong tay, tôi sẽ giết chết chúng ngay lập tức. Bởi tiếng hót ấy, nó quá đỗi tuyệt vời đến nỗi thế gian này không thể nào dung thứ.

18.03.2010
Khát khao được chết chính là sức mạnh để sống.

18.03.2010
Tại sao mỗi cuối ngày tôi luôn muốn lao mình ra khỏi cuộc sống?

18.03.2010
Con đường luôn trải dài hơn cái bóng.

18.03.2010
Ngồi trong toilet và tự gọi điện cho mình.

08.01.2012
Thư gửi Mian Mian,
Nó lại đến. Tôi không biết nó là gì. Tôi mong nó là bệnh trầm cảm. Bởi tôi sẽ sợ hãi hơn nếu nó là một thứ vô danh khác. Tôi uống thuốc mỗi ngày, mỗi ngày, nếu không muốn bị mất ngủ. […] Hôm nay là một ngày đẹp trời, chỉ là tôi không ngủ được. Ngoài trời có tuyết, có ánh nắng, không người đi đường nào bị thương. Tôi ra ngoài đi dạo, cây cầu không hề đổ sập. Người lạ trên cầu mỉm cười với tôi. Mọi thứ trông đều ổn. Kể cả bản thân tôi. Nhưng cớ sao tôi vẫn muốn gieo mình xuống từ cây cầu này.

16.04.2012
Tôi nghĩ rằng có hai dạng trầm cảm. Một dạng lành tính, như của tôi đây, và bạn sẽ gặp nó theo giai đoạn. Nhưng chắc chắn bạn sẽ không làm tổn thương mình hoặc người khác. Trong khoảng thời gian nguy kịch nhất, bạn có thể vạch ra lý do để tồn tại. Ngày hôm kia tôi ngồi trên vệ đường, mệt mỏi. Tôi nằm trên vạch đỗ xe. Làm sao tôi có thể đứng dậy khi mặt trời chóa mất tầm nhìn? Tôi khóc lóc, run rẩy, nghĩ mình thật sự là một viên đá. Một viên đá sớm tan chảy, cho đến khi tôi không thể nhận ra hình dạng của chính mình. Tôi cảm giác những bánh xe đang cán lên từ chân mình, cảm giác giờ đây tôi què quặt, nhưng lại vẫn có thể phân biệt được thực tại. Tôi vẫn có thể đi, vẫn có thể chạy, có thể lách mình vào đám đông đợi tàu điện ngầm. Dù những ngày này tim và não của tôi như những mẩu bộ phận bị tật nguyền, cơ thể tôi vẫn rất ổn định, mang vừa vặn những đôi giày và đi nơi nào mà tôi muốn đến. Dạng trầm cảm còn lại thì ác tính. Dạng này sẽ tự làm tổn thương bản thân mình, hoặc làm tổn thương bản thân mình như một cách đánh lạc hướng để tổn thương người khác, hoặc làm tổn thương người khác dưới cách trá hình là làm tổn thương mình, vì vậy, dạng này cần phải đến bệnh viện để điều trị, họ đã cần phải dùng đến thuốc và đã có tâm thế không muốn gặp bác sĩ cũng như uống thuốc. Nhưng giờ đây, tôi đã có thể hình dung ra một tương lai không ai thật sự quan tâm đến trầm cảm. Họ xem trầm cảm như một căn bệnh tâm thần. Trầm cảm là một căn bệnh về tâm thần, nhưng không phải là bệnh tâm thần. Tôi nghĩ rằng những người muốn khá hơn trước hết phải hiểu trầm cảm là gì, để không sợ hãi nó. Một số người xem trầm cảm như một lối sống, luôn bảo rằng bản thân họ bị bệnh trầm cảm và bảo muốn từ bỏ cõi đời này trên mạng xã hội. Sau đó họ ăn snack khoai tây và uống nước ngọt trong khi nhìn những bình luận của người khác, cảm thấy bản thân mình đặc biệt cá tính. Họ không hiểu trầm cảm là gì. Họ cảm thấy “trầm cảm” đẹp đẽ, cảm thấy “trầm cảm” đôi khi cho phép họ có được tình yêu. Họ không nghĩ rằng những người “trầm cảm” quá xấu hổ để có thể tới các quán bar, họ không nghĩ rằng những người “trầm cảm” gặp khó khăn trong việc trò chuyện với người lạ hoặc gây ấn tượng trong các cuộc đối thoại. Trầm cảm, hiểu một cách chính xác, không khiến bạn trở nên đẹp đẽ hơn. Nó không cho bạn có được tình yêu, mà chỉ đe dọa tình yêu của bạn. Nó khiến những hy vọng mà bạn nhìn thấy trở nên lụi tàn. Đừng sợ hãi trầm cảm, cũng đừng xem nó như một món hoa tai. Mọi người có thể bảo bạn có một lỗ thủng ở dái tai – như bảo tâm can bạn có một lỗ thủng. Trái tim bất kỳ ai cũng đều có lỗ thủng, nhưng không phải mọi lỗ thủng đều do trầm cảm gây nên.

12.09.2012
Tôi luôn giận dữ vô cớ, thất vọng vô cớ, và có cả khoảng thời gian hạnh phúc một cách vô cớ. Khoảng thời gian đó mới thật đáng sợ. Cái thứ hạnh phúc như lơ lửng trong không trung, làm sao mà tôi lại không rơi xuống. Tôi cười nhiều đến mức cảm thấy người mình co thắt. Tôi muốn cười, muốn khuôn mặt mình nở nụ cười, muốn đi cùng thế giới này với bộ dạng ấy. Thật là lố bịch. Tôi thà thả mình vào nỗi đau. Mọi thứ thật chán ngán. Nỗi đau còn chán ngán hơn, nhưng chí ít chúng có thể khiến tôi ngồi xuống lặng yên trong chốc lát. Nhưng lặng yên lại khởi lên sự tự vấn, tôi luôn cảm thấy có một việc quan trọng chưa được hoàn thành, nhưng lại không thể nhớ được nó là gì, tôi luôn cảm thấy mình mù lòa hoặc điếc lác, khập khiễng hoặc bại liệt. Mỗi ngày tôi cố tìm nhiều thông tin trên mạng để chứng minh rằng mình sẽ không đột nhiên trở thành người tàn tật. Tôi cũng có nghĩ về tự sát. Nhưng càng muốn chết bao nhiêu, bạn càng muốn tìm cách sống bấy nhiêu. Đôi khi tôi không muốn giao tiếp với ai, thấy mọi thứ đều không cần thiết và thừa thãi. Có thời gian tôi không thể trở về nhà, không thể nhìn vào gương. Một buổi tối tôi đổ sụp người trên giường của một người bạn và bắt đầu khóc. Tôi chùi mắt và mũi của mình với găng tay của cô gái. Cô ngồi trên cạnh giường, ôm lấy đầu tôi và bảo rằng cô ấy hiểu. Cô ấy cũng cảm thấy như tôi. Nhưng tôi biết không ai có thể thấu hiểu nó. Tôi thậm chí không thể miêu tả rành mạch cảm giác này. Tôi vĩnh viễn không biết được khi nào thì nó đến. Quá nhiều ẩn ý, quá nhiều chiêu trò. Đôi khi tôi chưa kịp nhận ra có phải là nó hay không thì bản thân đã bị nuốt chửng. Tôi chỉ nhớ rằng cô ấy mặc chiếc váy trắng điểm hoa màu tím. Khi tôi thức dậy cô ấy đã đi mất. Tôi thậm chí không nhớ diện mạo và tên của cô gái đó. Tôi mở mắt và thấy một chậu hoa cạnh cửa sổ, hệt như hoa văn in trên váy của cô. Khoảnh khắc đó tôi ước mình là một bông hoa, thậm chí chỉ là một bông hoa được thêu trên chiếc váy. Ai đó ngoài cửa cùng với những người bạn khác bảo rằng tôi mắc phải bệnh trầm cảm, nhưng đừng lấy làm lo lắng, khóc một trận là sẽ ổn thôi.

Tôi từng nghĩ rằng trầm cảm có thể sẽ khá hơn. Đến giờ tôi vẫn tin như vậy. Nhưng đồng thời tôi cũng biết rằng dù căn bệnh trầm cảm có rời khỏi, xa đến mức nào đi chăng nữa, nó cũng sẽ trở về.

03.12.2012
Tôi muốn gây gỗ với tất cả mọi người, đầu tiên là với chính tôi, sau là với bạn bè, với phục vụ nhà hàng, người đưa thư, tài xế taxi. Tôi không bao giờ muốn ngồi ở ghế phụ. Tôi sợ người lạ tán gẫu với mình. Tôi không muốn nói, đừng hỏi gì cả. Tôi không biết gì, đừng nói với tôi gì cả, bởi tôi chẳng muốn biết bất cứ thứ gì.Tại sao con đường lại bằng đá cẩm thạch màu xám, tại sao lại sửa cầu, tại sao họ có thể đi dạo vui vẻ như vậy, tại sao họ không muốn nhảy xuống. Người cứ nối đuôi nhau như thể để kiểm tra an ninh, từng người một, họ như cây trái vào mùa thu, rồi sẽ phải rụng xuống. Sáng hôm sau, người dọn dẹp có mặt để quét lá và tuyết. Tôi không thể quét bất cứ thứ gì, chỉ có thể quét đi niềm vui của mọi người mà thôi. Lần này tôi có cảm giác mình thậm chí không thể nhấc nổi một cây kim, một chút lực cũng không, đôi bàn tay này không phải của tôi. Tôi không thể đi lại, chân này cũng không phải là của tôi. Trông tôi cũng không giống thuộc sở hữu của chính mình, […] lần này tôi mất tất cả khái niệm về thời gian, nhưng cảm giác về không gian lại trở nên sắc bén. Lớp da này không phải là của tôi. Tôi thấy mình như một con rắn, thằn lằn, hoặc thứ động vật lưỡng cư thích thay da. Lớp da đổi màu như mặt biển được thổi bởi một cơn gió nhẹ buổi trưa, những đường gợn sóng khiến không gian trở nên tĩnh mịch, như những nếp gấp trên áo quần khiến tôi thấy lòng mình vô sự. Phủ tạng này không phải là của tôi, tôi như miếng bọt biển được không khí lấp đầy, nhất là ở miệng. Tôi muốn cắn lưỡi của mình, nhưng lại không tìm thấy hàm răng, chúng xén xuống quá yếu mềm, thế nên không lạ khi tôi bị mắc kẹt trong thân thể này. Tôi chỉ muốn nằm xuống, duỗi người, cảm thấy bản thân mình căng ra không giới hạn. Cơ thể tôi như một sợi dây thừng, liên tục bị căng kéo. Tôi muốn cứu lấy những người rơi vào cạm bẫy, vực thẳm hay địa ngục, nhưng lại không thể cứu lấy bản thân mình. Cuộc đời tôi như một hố sâu không đáy, tất cả những gì có thể làm là rơi tự do. Tôi vẫn không ra ngoài, ở nhà rất an ổn, mặc dù đôi lúc tôi đột nhiên thét lên, đột nhiên chạy cuồng loạn, giống như một con mèo bị cắt mất đuôi. Mỗi ngày tôi đem theo bên mình nửa cái đuôi bị cắt cụt, ve vẩy. Như thế này thì làm sao mà không khiến người ta khó chịu chứ! Tôi sẽ bật khóc thường xuyên hơn, gọi điện cho bạn bè và bảo rằng mình đang cảm thấy rất đau khổ, tôi thật sự không muốn chuyện đó. Tôi không muốn nhìn thấy bất cứ ai, lắng nghe giọng nói quen thuộc từ một khoảng cách xa xăm khiến tôi cảm thấy ổn hơn. Sau đó, tôi sẽ hối hận rằng mình không nên gọi cuộc gọi này, nhưng tôi không biết làm gì khác, tôi gác máy và sợ rằng nó sẽ reo lên lần nữa, rằng tôi sẽ bị hỏi rằng “Tại sao anh lại như thế? Không phải mọi thứ đều rất ổn với anh sao?!”

05.12.2012
Đôi khi tôi tự hỏi tại sao trong rất nhiều người, bệnh trầm cảm lại xảy đến với tôi.

Tôi không cam tâm. Tôi có thể khá hơn và tôi sẽ ổn.

Tôi cố gắng để bản thân hiểu bản thân, cố bắt đầu nghĩ về những gì đơn giản nhất. Như là, đi bộ tức là đi trên đường bằng chân, nói chuyện tức là phát âm ra con chữ. Tôi cố quy giản mọi thứ trở về căn nguyên của nó. Tôi nhắc nhở bản thân rằng đối mặt và đương đầu với cuộc sống thường nhật là việc mình buộc phải hoàn thành. Đôi khi mọi thứ quá đỗi khó khăn, nếu như đi bộ không phải là đi bộ, mà đi bộ là 1, nói là 2, ăn là 3, ngủ là 4, mọi thứ cũng không khá hơn, nhưng tất cả tiểu tiết đã bị bỏ qua. Chỉ còn lại các con số trong cuộc sống, và chúng ta sẽ sống như một bảng ký hiệu. Còn để đi hoặc đi bộ, để đi bộ đòi hỏi chúng ta cần phải học cách đi, sửa sang lại con đường, cách mang giày, cách xỏ quần, cách mặc áo và đôi khi cách đội nón, thi thoảng còn có cơn gió thổi, mưa rào, hoặc “xin lỗi, cảm phiền”. Những điều này khiến tôi nghĩ về bóng tối, tôi không thể ngủ, tôi không cảm thấy buồn ngủ để rồi thức dậy, tôi cuộn mình trong chăn, mãi không muốn ra khỏi. Tôi đau ốm, lo âu, cáu kỉnh và cảm thấy mình xấu xí, tôi vẫn còn trẻ, nhưng sẽ không như thế trong vài năm nữa. Tôi lo lắng về những căn bệnh truyền nhiễm, đồng thời cũng lo lắng về những căn bệnh không truyền nhiễm. Tôi cảm giác ngón tay nhỏ của mình đang sưng phồng, và tôi thoa thuốc cho nó. Tôi cảm giác giữa răng của mình mắc kẹt một mẩu thịt, và tôi bắt đầu dùng lưỡi liên tục đẩy nó ra, đánh răng, súc miệng, đến khi cuối cùng cây tăm tre làm nướu tôi chảy máu. Tôi nghĩ mình không chạm được tới lưng, điều này chắc hẳn không phải là ảo giác, tôi cố và tôi cố, tôi thật sự không thể nào với tới nó, như một sa mạc khô khốc, mỗi ngày tôi đeo mang trên mình một vùng hoang vu. Một ngày tôi mất kiểm soát ở giữa đường, tôi thấy tất cả xe cộ và đám đông dần nhỏ lại rồi bay tan tác theo nhiều hướng, mọi âm thanh lớn dần, bầu trời tưởng như sắp rơi xuống, như vùng biển bị đảo nghịch. Máy bay bay trong nước, chim sải cánh trong nước, gần tôi nhất, ruồi và muỗi đang vo ve trong nước. Chúng bay như loài cá ngựa, đầu ngẩng lên, tay đặt ở vị trí đầu gối, chân cong ra phía sau, bàn chân duỗi thẳng, như chữ “bay” vậy [Kí tự 飞, mang nghĩa “bay”]. Khi đã điềm tĩnh, tôi băng qua bên kia đường đợi chờ một cơn sóng thần, hoặc một chậu nước nóng hay lạnh đổ thẳng vào đầu. Tôi cảm thấy thân thể mình ních đầy tê dại, tôi tự nhủ đây chính là khoảnh khắc tăm tối nhất, sẽ không còn khoảnh khắc nào tối tăm hơn thế nữa, và sau giây phút này mọi thứ sẽ trở nên tươi sáng. Không còn nỗi đau nào phải chịu đựng. Điều này thật sự có một chút hiệu nghiệm, dù trái tim tôi biết rõ đây chỉ là một cách trấn an bản thân tạm thời.

Cuộc đời quả thật là một món quà quý giá, nhưng tôi luôn tin rằng nó đã được gửi đến nhầm người.

17.12.2012
Mỗi ngày, bước ra ngoài là một trận chiến. Trái tim tôi biết rằng mọi thứ mình làm là những kế hoạch tồi tệ xuất sắc nhất được đề ra. Thi thoảng tôi nghĩ về những gì tươi sáng. Nhưng tôi có thể nghĩ về những kết quả tốt đẹp không khi chúng lại xuất phát từ một chọn lựa tồi? Mỗi anh chàng cô nàng mà bạn nhìn thấy trông như thể đang đi đến chỗ người yêu hoặc kẻ địch. Nói ngắn gọn, luôn căng thẳng. Ngay cả với những người bạn thân thuộc, sau một hồi lâu tôi sẽ cảm thấy ngượng ngùng. Tôi không biết bắt đầu như thế nào, nói những gì, hay không nên nói những gì. Sự xấu hổ vừa khít với cái tên của tôi, như một cặp song sinh. Bạn thấy anh ta cười, thật ngượng, bạn thấy anh ta khóc, còn ngượng hơn, bạn thấy anh ta và tất cả duyên cớ là tại anh ta, bởi lẽ anh ta làm tình cảnh thêm xấu hổ. Tôi nghĩ tất cả là do bản thân mình. Tôi sợ hãi rằng ai đó có thể gọi tên tôi. Tôi cũng sợ gọi tên người khác. Mỗi cái tên nặng nề khiến tôi không thể nào gượng dậy. Không bao giờ tôi có thể tập trung vào người khác. Tôi không thể nói chuyện với ai đó quá hai phút, đầu óc tôi sẽ trở nên trống rỗng. Tôi bắt đầu căng thẳng, lo âu. Tôi bắt đầu lo rằng mình không thể nhớ quá nhiều thông tin, hoặc rằng tôi không thể tập trung và không thể luôn mong đợi mình có thể tạo ra một cuộc đối thoại trong khoảng thời gian ngắn nhất để cứu vãn tình hình. Khi tôi nói, tôi không bao giờ nhìn vào mắt đối phương. Tôi luôn nhìn xuống chân của mình, giày của mình, dây giày của mình, hoa văn trên nền nhà, đường xá, bã kẹo cao su và những vết rạn. Tôi luôn cúi đầu. Không bao giờ muốn ngước lên. Mặt đất với tôi chính là bầu trời. Tôi thấy mình như một cánh diều, chao đảo.

09.05.2013
Trong khoảng thời gian ngắn, khi những ảo giác trở nên nghiêm trọng, bạn sẽ nhìn thấy rất nhiều người lạ ở trong nhà và nghe những âm thanh kỳ quặc. Một lần trở về nhà, tôi bắt gặp một người đàn ông mặc áo thun đen đang chải răng trong phòng. Tôi cúi đầu mình và không dám nhìn thẳng vào cảnh tượng đó. Tôi ngồi cạnh cửa suốt hai giờ đồng hồ, đợi tâm trí mình tỉnh giấc nhưng vẫn nghĩ rằng cảnh tượng ấy quá đỗi rõ ràng. Một lần, trong nhiều đêm liền, tôi cảm thấy phòng cạnh bên có hai con ngựa. Tôi có thể nghe thấy tiếng hí hằng đêm và cả tiếng khò khè chúng thở. Mỗi lần về nhà tôi đều cẩn trọng vì sợ mình sẽ đánh thức chúng. Rồi ngày nọ, một người bạn đến sống với tôi. Tôi bảo với cậu ta “hàng xóm cạnh bên của tôi là hai con ngựa. Chúng cứ ngủ mãi. Tối nay cậu đừng tắm nhé. Âm thanh trong bồn tắm sẽ rất ồn. Nếu chúng ta nói chuyện hay đi lại, tiếng ồn sẽ đánh thức chúng mất. Tôi đã không vào phòng tắm ba ngày rồi.” Người bạn ấy bảo rằng tôi hẳn phải bị điên. Tôi bảo chúng không phải những con ngựa bình thường. Chúng nói tiếng người, và sẽ ngả lưng để ngủ. Lúc đầu, cậu ta nghĩ tôi đang đùa, nhưng khuôn mặt tôi ngày càng trở nên nghiêm túc. Cậu ấy bảo tôi điên rồi. Tôi không biết phải giải thích điều này như thế nào. Sau đó, cậu ta không bao giờ ở lại nhà tôi nữa.

Gần đây, tôi cảm thấy mọi thứ thường bị phóng to gấp bội. Ánh sáng và bụi li ti có một hình thù cụ thể, cây kim dường như có khả năng chạm đến những đầu ngón tay, bề mặt sần sùi bong bóng của cái bàn như phun trào từ núi lửa. Từ cửa sổ xe hơi của tôi bạn chỉ có thấy bánh xe như một hành tinh, sự thống khổ của tôi chính là trục. Mỗi lần rẽ với tốc độ cao, tôi cảm thấy thứ đeo mang nỗi đau đang cách xa dần, cách xa dần.

Trầm cảm như một chiếc ô tô mà tôi thì luôn bị say xe và nôn mửa. Lúc nào tôi cũng sợ rằng ngày cuối cùng nào đó mình sẽ ở trong một tai nạn trên đường.

08.02.2014
Tôi phá hỏng hai bữa tiệc tối qua. Đầu tiên tôi đến nhà một người bạn để dự buổi tiệc nướng. Tôi ngồi trên ghế xích đu ở hiên nhà và thấy rằng mình có thể tung bay vào bất cứ lúc nào. Thân dưới như một cái lò xo để giúp tôi nhảy vọt ra khỏi ghế. Ngay cả ghế xích đu cũng muốn giúp tôi tự kết liễu đời mình. Tôi thật sự muốn vui vẻ, muốn nghĩ về những điều vui vẻ, nhưng những điều xảy đến với tôi có thật sự vui vẻ? Bọn họ đều bận dịch chuyển bàn ghế, rửa rau củ, chuẩn bị bữa ăn, hâm nóng không khí và tôi cố gắng để có thể làm gì đó. Tôi nghĩ đến việc trò chuyện với họ bằng nhiều câu khác nhau. Nhưng lại quá e sợ để có thể cất lên lời nào. Ngay cả những từ thông thường nhất như “ổn”, “không ổn”, “muốn”, “không phải”, tôi cũng không thể nói ra. Tôi tự nhủ rằng mình nên rời khỏi ngay bây giờ. Tôi tiến đến thang máy và bắt đầu cảm thấy mình chuẩn bị ngất đi. Tôi nhìn vào thang máy. Cánh cửa mở ra như một cỗ máy chém. Làm sao tôi có thể không dám bước vào? Tôi thường khiếp sợ cái chết. Nhưng khi ấy, khi nó đã quá cận kề, làm sao tôi có thể sợ hãi được nữa? Tôi luôn biết rằng mình thật sự không muốn chết, nhưng tôi không biết mình chắc chắn muốn gì. Rốt cuộc, tôi chỉ có thể đi bộ xuống lầu. Từ tầng 27 đến tầng trệt, tổng cộng 382 bước.

Tại nhà của một người bạn khác, tôi sụp người trên chiếc ghế sofa. Họ có vài vị khách ngồi trên ghế, vài vị ngồi trên sàn, một người nữa ngồi trên cân. Họ nói với nhau chuyện tình yêu và công việc. Tôi có thể thấu hiểu mọi thứ mình nghe và thấy. Nhưng chỉ có thể nghĩ về nỗi đau ngự trong tâm trí. Tôi liên tục hỏi bản thân mình. Sau tất cả, điều đau đớn đó là gì? Họ cho tôi nước nóng [Ở Trung Quốc uống nước nóng là chuyện thường thấy. Thực tế, họ luôn uống nước nóng vào trước và sau bữa ăn.], họ cho tôi mền đắp, họ không nói điều gì khiếm nhã. Bạn không phải là một bộ phim buồn bã, hay một bản nhạc âu sầu. Vài ngày tới đây mọi chuyện sẽ ổn. Tôi chỉ biết rằng tôi có thể không bao giờ ổn. Trầm cảm sẽ luôn đi cùng tôi, như một chú chó. Nhưng tôi không bao giờ xích nó lại. Tôi thực sự mong rằng chú chó này sẽ tìm một vị chủ khác hoặc bỏ đi lang thang.

Hoặc sớm chết.

19.05.2015
Một lần tôi ở nhà một người bạn, thế nào tôi lại không thể ngủ được. Ban đầu, tôi nằm trên giường, sau đó tôi nằm trên sàn gạch. Cuối cùng tôi ngồi trên ghế, chăm chăm vào hai màn cửa kéo căng. Tôi cảm giác có kẻ đứng sau, với sợi dây tròng qua cổ tôi rồi dùng những ngón tay tóm lấy nó. Tôi ngạt thở, tôi run rẩy, nhưng không một giọt mồ hôi. Làn da lạnh lẽo khiến nhận thức tôi vụt trở về, nhưng thể xác thì đã từ lâu tê dại. Tôi đứng dậy nắm vào màn cửa. Leo ra cửa sổ. Cảm tưởng mình sẵn sàng nhảy bất cứ lúc nào. Tôi luôn tưởng rằng mình sẽ không bao giờ đánh mất phần lý trí bản năng nhất. Nhưng lúc đó tôi nghĩ cái chết của mình đã quá gần kề. Mọi thứ khác đều xa xôi với nó. Tôi không thể cân nhắc điều gì. Chỉ mỗi cái chết là tồn tại. Cái chết là thứ duy nhất tôi có thể đạt được rất đỗi dễ dàng. Cái chết khiến tôi cảm thấy cuộc sống của mình không đáng bị đe dọa nữa. Thứ cảm giác này khiến tôi cảm thấy an lành và rất thực. Tôi không hề nao núng dù là chút một. Khi bạn cảm thấy tất cả ngọn đèn được thắp lên, tất cả con đường đều có đích, bạn sẽ không hề lo sợ một chút nào, bạn sẽ không lưỡng lự mà tiến lên.

Bạn tôi đột nhiên mở cửa. Cô ta thấy nửa người của tôi đang chồm ra ngoài cửa sổ. Hoảng sợ, cô lập tức quỳ xuống gần cánh cửa bật khóc và xin tôi hãy leo xuống. Tôi cũng khóc. Mỗi lần ở trong tình cảnh như vậy, tôi đều không thể ngừng khóc. Tôi khóc lóc và tự nói với bản thân mình. Tôi đưa ra cho bản thân tất cả những lý do tích cực để có thể tiếp tục sống. Hãy thử nhìn bản thân thông qua đôi mắt của người khác mà xem. Trong mắt người khác, làm sao trông tôi giống một người bình thường? Hãy nói với bản thân rằng bạn không thể dùng thân thể của mình để làm vũ khí để tự giết mình, rằng tính phiêu lưu của cuộc sống không hề liên quan đến bạo lực.

Nhưng sau đó, tôi trò chuyện với người bạn kia và cô bảo rằng mình không hề thức giấc vào đêm ấy. Cô cũng không chứng kiến được rằng tôi muốn tự sát. Cô bảo đó chỉ là ảo giác và liên tục nói mình không hề biết điều gì.

Sau chuyện ấy và bẵng đi một thời gian, tôi luôn cô độc, lặng thinh và bí mật bắt chước cuộc sống của mọi người. Đồng thời kể từ lúc đó, tôi bắt đầu dùng thuốc. Tôi bảo với bác sĩ, đôi khi tôi cảm thấy mình đang bay bổng, đôi khi tôi rơi tự do, đôi khi tôi đứng lại ở trên cao, đôi khi tôi dừng lại ở dưới thấp, nhưng không kéo dài lâu. Ông ta cho tôi hai loại thuốc. Một là viên nhộng màu đỏ, một là viên nhộng màu trắng. Ông bảo rằng tôi nên uống viên màu đỏ trước bữa ăn và sau bữa ăn là viên màu trắng. Thực tế thì những viên thuốc ấy không mang lại cho tôi chút cải thiện nào cả, nhưng chúng giúp tôi có được chút cân bằng. Nhưng đôi khi, tôi uống nhầm loại thuốc. Một lần tôi tưởng rằng mình đang ở dưới lòng đất, trong khi sự thật thì chúng ta đang ở trên. Sau khi uống viên màu đỏ tôi thấy mình như đang nằm trên giường xem đá bóng, tôi nhổ nước bọt vào mặt các khán giả và họ thiêu rụi nhau bằng một cái bật lửa. Từ đó tôi không bao giờ xem một trận đấu nào nữa. Tôi bật đèn ngủ và thấy hoa mắt, tắt nó đi và mọi thứ quá tối tăm. Tôi bật điều hòa, không khí trở nên khô khốc; tắt điều hòa, không gian trở nên lạnh lẽo. Tôi muốn xuống dưới nhà, nhưng lại sợ phải chờ thang máy. Thậm chí nếu tôi không sợ việc chờ thang máy, tôi sẽ sợ bên trong buồng thang máy có người. Sợ rằng họ sẽ thấy tôi. Vài tiếng sau đó tôi không biết mình đã làm gì. Tôi muốn làm gì đó, nhưng lại sợ bất cứ việc gì.

Nửa tháng sau, việc đầu tiên tôi làm sau khi thức dậy vào buổi trưa là tìm thuốc. Tình cảnh này khiến tôi thậm chí còn hoảng loạn hơn, rằng tôi sợ mình sẽ quên dùng thuốc hoặc quên mang theo thuốc. Tôi chỉ có thể bất lực và sẽ bùng nổ bất cứ lúc nào. Sự thật là tôi muốn trở về thực tế, nhưng thực tế lại quá buồn cười. Khi tôi nhận ra mình bắt đầu phụ thuộc vào thuốc, tôi lập tức ngưng sử dụng chúng. Vậy nên khi bạn nói tôi nghe về khoảng thời gian ngớ ngẩn này, tôi không hề nhớ nó chút nào cả. Tôi chọn cách ở lại và thành khẩn tin vào sự đổ nát của bản thân mình. Khả năng này chính là biệt tài giúp tôi tồn tại: khả năng chấp nhận.

24.09.2015
Một buổi tối, sau khi trở về nhà, tôi đang nằm trên giường, ánh trăng lọt vào khe cửa và in bóng lên tường. Cả căn phòng trông như một nhà giam lúc đó. Tôi luôn nghĩ về nó, nhưng chưa bao giờ hiểu được. Làm sao tôi có thể khóa mình trong một nhà giam? Tôi bỗng cảm thấy mỗi lần ra ngoài với mình như một tù nhân được phép ra sân để vận động. Tôi thường sợ hãi việc đó, nhưng mỗi khi ra ngoài, tôi sẽ lên dây cót cho bản thân. Tôi không cho bạn bè biết về các triệu chứng của mình. Kể cả những bồn chồn, lo âu và nỗi sợ không thể nào lý giải. Ngay cả khi những cơn mệt mỏi đến theo giai đoạn hoặc đến bất thình lình, tôi luôn kiếm tìm nhiều cách để có thể sẵn sàng ứng phó với chúng bất cứ lúc nào. Nhưng hãy dè chừng, vì cũng có những tình thế đột ngột xảy ra. Lúc ngắm bạn bè vui vẻ trên sàn nhảy, tôi đột nhiên thấy mình bất lực. Tôi luôn là một người chán ngán. Tôi sợ bạn bè mình sẽ nhìn thấy điều này. Thật là nông cạn. Tôi muốn thay đổi điều đó biết bao nhiêu. Nhưng cùng lúc, không gian ấm cúng càng khiến trái tim tôi ghẻ lạnh. Rằng giờ đây mọi ngọn đèn đều không thể khiến tôi sáng tỏ. Tôi cô độc trong một cỗ quan tài. Âm thanh tôi nghe được không cùng một giai điệu với mọi người. Tôi nghe thấy tiếng nhạc. Sao nó lại nao lòng đến thế? Mỗi thành phố thủ đô đều như một bài ca tang tóc. Tôi tự nhủ với bản thân rằng dòng suy nghĩ đó là hậu quả của việc mất ngủ hoặc uống quá nhiều. Tôi lẳng lặng đi vào nhà vệ sinh và khóc. Khóc nhiều đến mức tôi ngồi lì trong nhà vệ sinh và đợi một tiếng gõ cửa từ bên ngoài. Tôi gào thét và không biết được mình đã nói những gì. Cái suy nghĩ rằng sẽ có người đến gõ cửa dần tan biến. Tôi chậm chạp lấy lại bình tĩnh. Tôi nhìn xuống bồn cầu và thấy rằng mình đang ngồi trên một miệng giếng. Chúng, từ sâu thẳm, liên hồi gọi tên tôi. Đầu tiên, là tiếng gọi của một người, sau đó, có nhiều người cùng gọi. Có thể đó là một tiếng vọng. Ngay lúc đó tôi thật sự chỉ muốn nhảy vào. Khắp nơi là địa ngục. Không ai có thể trải qua được nỗi đau này, bởi lẽ chẳng ai có thể thật sự trấn an tôi.

Mỗi sáng tôi thức giấc và tự hỏi rằng tại sao mình còn thở. Tôi chung sống với câu hỏi này, nhưng không phải để chờ lấy một câu trả lời nào.

17.08.2015
Mỗi lần đợi tàu điện ngầm, tôi đều có một thôi thúc mãnh liệt lao mình tới đường ray.

04.05.2016
Tôi không thể gượng dậy sau khi đã ngồi xuống. Tôi ngồi trên giường, tôi ngồi trên ghế, tôi ngồi trong phòng tắm, trên bậc thang, trên sàn nhà, chỉ ngồi đó. Tôi đang vui vẻ hay không? Tôi đang buồn rầu hay không? Những cuộc độc thoại như vậy. Nội dung chỉ là tôi có nên đứng dậy hay nằm xuống. Hầu hết thời gian, tôi chọn cách ngả mình. Nhìn từ bên ngoài tôi có lẽ giống như đang sắp ngã. Tôi cảm thấy mình già cỗi trong những khoảnh khắc vừa trôi đi. Khuôn mặt tôi phẳng lặng. Như một mặt hồ. Cơn gió nhẹ thổi qua và mặt hồ gợn sóng. Tất cả đều rất thật… Tôi có thể với ra và với đến những rãnh nước. Tôi có thể cảm nhận va chạm của nước từng chút một. Khung xương của tôi bắt đầu nhẹ và giòn. Nếu bạn nhìn thấy tôi, bạn sẽ không thể bảo rằng đó là “một người”, “một người” hoặc “ai đó” để xác định tôi. Bạn có thể dùng đến một đống chất chồng, cát biển hoặc một tia sáng để làm việc đó. Tôi cảm tưởng mình trở nên hết sức nhỏ bé, nhưng vẫn tốt hơn là hư vô. Tôi không thể nói bạn nghe điều gì về cảm xúc của mình. Tôi sợ rằng mình có thể sẽ cư xử với bạn một cách thiếu thành thật. Thật sự, không có một ngôn từ chính xác nào tôi có thể sử dụng để diễn tả bản thân mình. Thậm chí tôi đã từng sáng tạo ra những ngôn ngữ mới. Nhưng tôi mau chóng quên thứ ngôn ngữ mình vừa tạo bởi chúng không theo một trật tự logic nào. Tôi vùng vẫy mỗi ngày để quên đi và tiến đến những suy nghĩ mới. Nhưng sự giằng co đó cũng cần đến sức mạnh. Rốt cuộc, tôi thậm chí phải đấu tranh với cả quyết định bỏ cuộc. Tôi được thích nghi để quy phục, như viên xúc xắc đảo vòng quanh và mỗi lần đều ra cho ra cùng một con số. Nhưng cuối cùng bạn nhận ra là thực tế các mặt của viên xúc xắc đều giống hệt nhau. Tôi gần như quen thuộc với trần nhà của phòng mình. Nó như bầu trời của tôi, một bầu trời trắng. Không có sự thay đổi ánh nắng nào ở bầu trời này. Tôi tưởng tượng rằng hàng xóm lầu trên của tôi đang sống trên thiên đường với chúa. Tôi tò mò liệu các thánh thần có phải chỉnh báo thức mỗi sáng hay không. Tôi không có cho mình dụng cụ nào để xem giờ cả.

Mỗi ngày, tôi chỉ đang ném một viên đá vào vùng tăm tối. Không tiếng vang nào vọng lại. Nếu như cuộc đời là cõi âm ty không đáy, thì khi tôi thả rơi bản thân mình, cú ngã đến vô tận cũng chính là một đường bay.

18.07.2016
Khoảng thời gian quẫn bách. Tôi luôn nghĩ rằng trước những tòa nhà lớn luôn có những con người dõi theo cái đầu của tôi, cố gắng nhắm bắn từ khung cửa sổ. Bất cứ lúc nào họ có thể cho tôi một phát súng. Nhìn bất kì đồ vật nào, tôi luôn thấy chúng như một thứ vũ khí. Những chiếc lá ngoài kia như lưỡi dao được phủ bởi cành. Cái muỗng trên bàn như mũi phi tiêu, Coca-Cola như một quả bom nổ chậm. Tôi không dám ăn và cũng không dám uống. Tôi ngồi trên một cái ghế. Cái ghế như thể sẽ gãy nát tức thì thành trăm mảnh. Tôi nằm trên ghế dài. Cái ghế dài như thể sẽ chìm xuống ngay lúc này đây. Tôi muốn rời đi, nhưng mỗi bước chân cheo leo như mỏm đá, gay go như sẩy vào địa ngục. Tôi chạy sang bên kia đường. Tất cả những người đi đường biến thành những lọ hoa muôn vẻ. Tôi muốn mua những bó hoa gửi đến cho mỗi lọ hoa còn rỗng. Nhưng thế giới này sẽ chẳng trở nên tốt đẹp hơn chút nào chỉ với điều như thế. Tôi vẫn muốn mua về cái búa để giết chết một ai đó. Dễ như đánh vỡ một lọ hoa. Như cuộc sống vô vị này đây vẫn có khả năng giết chết một con người. Chí ít là giết chết tôi đây, trong sự vô hình.
[…]
Tôi có hỏi nhiều người sau đó và nhận ra rằng trải nghiệm của họ không giống với mình. Cuộc sống không hề giống như vậy, vậy đấy, trong một khoảng thời gian ngắn mọi thứ sẽ không như bạn muốn. Như khi bạn muốn làm một điếu thuốc, bạn lại không có lấy một điếu thuốc. Khi bạn đã có thuốc, bạn lại không có bật lửa. Khi bạn có bật lửa, bạn lại không thể đánh lửa. Và khi bạn đánh lửa được rồi, bạn lại không muốn hút nữa.

Nỗi đau và sự buồn chán là tình trạng bình thường. Niềm vui và may mắn là những sai lầm ngớ ngẩn. Người vội vàng thì mệt mỏi. Sự thoải mái thì khiến người ta âu lo. Chấp nhận số phận có lẽ là điều tốt nhất và duy nhất mà một người có thể làm.

19.07.2016
Buổi đêm, mất ngủ. Khi nhắm mắt lại tôi lại thấy mình dùng nhiều cách để hủy hoại những bức ảnh của chính mình. Tôi sợ hãi, cất những món đồ sắc bén trong nhà vào một ngăn kéo khóa. Có một cái kéo to không thể nào vừa nổi. Tôi lập tức ném nó ra ngoài cửa sổ cùng chìa khóa của ngăn kéo. Tôi ngồi một lúc lâu trên giường, mồ hôi ướt đẫm, cơ thể nóng sốt và bắt đầu cảm thấy lạnh. Và tôi nghĩ mình bắt đầu rỉ máu. Mỗi khớp nối mềm mại như thể nó là một vết thương hở miệng. Mỗi con người bỗng giống như một vết thương tan tác. Tôi muốn gói mình lại. Tôi muốn một vốc thuốc.

17.09.2016
Trong những ngày vừa qua tôi đã tìm thấy một cách mới để trấn an bản thân mình. Thả bản thân rơi ngã cũng là một cách để chống trả trầm cảm. Cứ mỗi lần chạm vào sàn đất, tôi sẽ ngã rạp bất động. Những người bộ hành và xe cộ đều có thể giẫm nát hoặc cán ngang thân này. Vả lại, trong suốt thời gian đó, tâm tôi sẽ trở nên trấn tĩnh, sức mạnh của nhận thức và trí nhớ dường như cũng tăng cao. Tất cả những sự việc liên quan đều hiện ra một cách sống động, đến độ tôi có thể trích lại lời nói của một người trong Đảng Cộng sản. Vào năm 1997, Bai Baoshan [một trong những tên sát nhân hàng loạt nguy hiểm của Trung Hoa] đã nói trong ngục rằng: “Khi tôi trở ra, tôi sẽ lại tiếp tục giết chóc. Nếu tôi bị tuyên án 20 năm, khi mãn hạn tôi sẽ nhắm đến người trưởng thành. Nếu tôi bị tuyên án chung thân, tôi sẽ xin giảm hình phạt, ra tù và thay đổi ý định giết người trưởng thành, thay vào đó, tôi sẽ đi thẳng vào nhà trẻ để giết chết trẻ con.”

Tôi luôn có thể nghe được tiếng súng nổ. Ban đầu thì có chút sợ sệt. Sau thời gian dài, tôi quen dần với điều đó. Âm thanh như có kẻ đang nện búa trong đầu tôi. Như thể có một công trường xây dựng và họ muốn giăng phủ lại những tòa nhà chọc trời, họ cứ giăng như thế trong nhiều năm, song, vẫn không hoàn thành được công việc. Những người vô gia cư rền rĩ trong đầu của tôi nữa, quả thật là rắc rối. Họ sẽ không bao giờ để tôi yên giấc, và, không bao giờ để tôi thoát khỏi họ. Không ngủ thì ổn thôi, không đi đâu thì cũng ổn thôi. Sao cũng được, ra ngoài mỗi ngày, khoác lên những bộ trang phục được tuyển chọn kỹ lưỡng, và khi có kẻ nhìn vào gương, ai cũng sẽ nghĩ rằng họ trông như đang đi dự đám tang của chính mình, một sự tiêu cực trang trọng. Mỗi đích đến đều như để tưởng nhớ bản thân và mọi người vội vã tiến về đài tưởng niệm của chính họ.

Tôi cũng sợ phải ra ngoài và nghe những câu hỏi cùng mối bận tâm như: “Anh trông thật vui vẻ, làm thế nào lại có thể bị trầm cảm được?” “Tôi nghĩ anh có chuyện gì đấy đáng để phải bị suy sụp về nó. Tôi cũng bị trầm cảm mà.” “Anh lúc nào cũng giả tạo”, “Anh lại phóng đại nữa rồi.”… So với những âm thanh vang vọng trong đầu, những tiếng nói này khá hơn trong việc khiến tôi cảm thấy bất an. Có khoảng vài ba người liên quan trong các mối quan hệ cá nhân của tôi, và tôi hoặc trò chuyện, hoặc giữ im lặng. Tất cả những giả vờ kiểu cách dễ khiến tôi cảm thấy mình cạn kiệt.

Trong nhiều năm, tôi liên tục tìm cách chữa trị cho bản thân mình. Một người đóng vai cả bác sĩ lẫn bệnh nhân, đôi khi bác sĩ chữa bệnh cho bệnh nhân, đôi khi bệnh nhân chữa bệnh cho bác sĩ. Cuộc đời đã thay đổi hoàn toàn thành một cái bệnh viện như thế. Mỗi ngày tôi quanh quẩn trong những khu phòng bệnh khác nhau. Người ở ngoài không bước vào và tôi lại không thể tự bước ra.

Sáng thứ Sáu ngày 24 tháng 2 năm 2017, Ren Hang kết thúc cuộc chiến với trầm cảm bằng cách gieo mình tự vẫn từ tầng 28. Cú ngã đến vô tận cũng chính là một đường bay.

10.01.2013
Đôi khi tôi chỉ muốn
Nằm yên một lúc


Ảnh đầu bài: Knut Koivisto chụp Ren Hang ở Stockholm một tuần trước ngày mất của ông.
Ảnh bài viết: Ren Hang


			
		

Write a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *